Khuyến cáo: Có cảnh bạo lực





Khuyến cáo: Có cảnh bạo lực







.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
(Just for fun!)

Chào bạn,
Tôi là Thành Phong, tác giả cuốn sách “Sát thủ đầu mưng mủ” vừa phát hành.
Cuốn sách tuy không dài nhưng dù sao cũng là sản phẩm tinh thần mà tôi và ekip sản xuất đã bỏ không ít tâm huyết vào đó. Hôm nay nhìn thấy cuốn sách vừa mới ra sạp chưa đầy một tuần của mình đã được scan và cho xem miễn phí trên trang này, thực sự tôi cảm thấy rất đau lòng. Ai cũng biết làm truyện ở Việt Nam khó mà giàu được, để theo đuổi con đường này, người ta phải đánh đổi rất nhiều trong cuộc sống. Tôi cũng từ bỏ rất nhiều thứ để được theo đuổi đam mê sáng tạo của mình. Nhưng bạn ạ, những tác giả như tôi không chỉ trông đợi vào sự ủng hộ và tình cảm của độc giả mà có thể sống được. Tôi cũng cần ăn, cần uống và cũng có những nhu cầu như bất cứ ai, để tiếp tục tái đầu tư cho việc sáng tác nữa. Ngành xuất bản và các tác giả ở Việt Nam thực sự còn rất yếu ớt và cần sự ủng hộ về cả tinh thần và vật chất từ phía bạn đọc. Chúng tôi lo đối phó với sách in lậu đã cực kì vất vả, giờ lại phải lo thêm vụ scan này nữa thì thật sự là quá sức. Tôi có cảm giác như mình là một người làm vườn, cố gắng từng chút một để vun xới cho mảnh vườn nhỏ của mình thật tốt. Thế nhưng tới ngày quả chín thì bị một lũ người nhảy vào xâu xé vặt trộm bằng sạch. Bao nhiêu sức lực, cố gắng, niềm tin của tôi bị rút hết, tôi cảm giác mình đang cố gắng trong vô vọng. Ở Việt Nam một người làm cho một trăm thằng ăn cắp, người Việt hút máu người Việt, dù cố tình hay vô ý, liệu đó có phải một tội ác không? Bạn thử xem, như thế có công bằng không?

*bạn nào biết các trang có link download bộ sách này có thể dẫn link post này tới trang đó hộ mình được không? cảm ơn rất nhiều*
:-” các giai xinh, gái đẹp, bạn hiền, Sát thủ đầu mưng mủ đã chính thức đổ bộ các hiệu sách tại HN và SG từ 3 ngày trước. (BẠN NÀO Ở HÀ NỘI CÓ THỂ RA CÁC HIỆU SÁCH Ở PHỐ ĐINH LỄ HAY TỚI KHO CỦA NHÃ NAM TẠI THÁI THỊNH ĐỂ MUA) Xin gửi tặng các bạn bức tranh nói lên tinh thần cuốn sách:

Thể loại : mixed media
) [ explicit content- black humour- violent - homosexual- using drugs - ...]
Công ty Văn hóa& Truyền thông Nhã Nam – NXB Mỹ thuật xuất bản. Các bạn đón mua ủng hộ họa sĩ nghèo kiếm chút cháo đi nào..
.







.
.
.
.
.
.
.
.
…cũng chưa biết phải liệt cuốn này vào dạng sách nào, đại khái một dạng từ điển những thành ngữ đương đại không chính thống nhưng thông dụng hiện nay kiểu ác như con tê giác, điên đi trong công viên, dở hơi biết bơi…
Tôi thích chữ ‘đương đại’ hơn ‘sành điệu’, nhưng (biết làm sao?) trước đó sách được xin giấy phép xb với tên “thành ngữ sành điệu” mất rồi. Tinh thần của sách chủ yếu là nhảm và vui, nhưng trong lúc thực hiện nó tôi luôn có cảm giác vẽ một trang này cũng như viết một trang nhật kí, lưu giữ những kí ức trong những câu nói thân thuộc, viết rồi để đó, để một vài năm sau nhìn lại lát cắt nhỏ đã cũ của cuộc sống ấy, và thấy cuộc sống đã chảy trôi từ bao giờ.
.
già rồi chăng?
Nhân dịp ra mắt cuốn thơ HỞ của nhà thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh

Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
Thành Phong – “Nếu không vẽ truyện tranh, tôi sẽ chết”
Bài phỏng vấn kỳ này của JF sẽ là cuộc trò truyện với nghệ sĩ Nguyễn Thành Phong, một trong những hoạ sỹ truyện tranh trẻ thành công đã được biết đến rộng rãi trong cộng đồng người hâm mộ truyện tranh Việt Nam. Qua buổi trò chuyện này, Thành Phong sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự phát triển của nền truyện tranh Việt Nam cũng như manga qua con mắt của người hâm mộ Việt.
JF: Chào Phong, bạn đến với vẽ như thế nào?
Tôi không nhớ rõ mình đã bắt đầu như thế nào, nhưng có lẽ từ rất lâu rồi, khoảng hai tuổi rưỡi thì phải. Tôi nhớ năm 3 tuổi rưỡi, tôi đã tham gia cuộc thi vẽ tranh dành cho thiếu nhi của thành phố Hà Nội và nhận được giải A.
JF: Ba tuổi rưỡi? Cảm giác của bạn lúc đó thế nào? Bạn còn nhớ không?
Nhớ chứ! Cảm giác lúc đó là không có cảm giác gì đặc biệt cả (cười). Còn nhớ hôm đó, vừa về đến nhà, bố mẹ báo ngay tin mừng: “Con được giải nhất đấy!” Nhưng có lẽ vì còn quá nhỏ, và giải thưởng cũng không phải là mục đích để vẽ, nên cảm giác đơn giản chỉ là vui thôi. Giải thưởng ấn tượng nhất với tôi là được một chiếc xe đạp mini của Tiệp Khắc, mà hồi ấy, xe đạp là một giải thưởng rất có giá trị.
Còn với truyện tranh, tôi bắt đầu vẽ từ cách đây khoảng 16 – 17 năm trước (lúc đó khoảng 10 tuổi), và có tác phẩm đầu tay Nhi và Tũn xuất bản trên tạp chí Thần đồng Đất Việt Fanclub cách đây 7 năm.
JF: Tại sao bạn lại chọn con đường trở thành hoạ sỹ truyện tranh? Vì như bạn biết đấy, nếu như ở Nhật Bản, đây là một nghề rất được ngưỡng mộ, thì ở Việt Nam, loại hình này có vẻ là một con đường đầy chông gai? Đọc tiếp »
Một bất ngờ thú vị đã xảy ra trong chuyến ‘sang Tàu đòi nợ’ của tôi: Dành giải cao nhất cho hạng mục truyện tranh trong cuộc thi truyện tranh và hoạt họa trẻ châu Á- Asian Youth Animation& Comics Contest- AYACC 2011 (Giải thưởng đặc biệt của hội đồng Nghệ thuật cho comic xuất sắc nhất).. Triển lãm và lễ trao giải được tổ chức tại Quý Dương, thủ phủ tỉnh Quý Châu, Trung Quốc.
Tác phẩm đoạt giải: “Người hóa hổ”










